Thật khó tin rằng trong thời buổi hiện đại này vẫn có người cha tàn ác vô nhân tính như vậy
Những đứa trẻ đã được đưa tới trung tâm bảo vệ trẻ em để chạy chữa, còn người cha tạm thời bị giam tại sở cảnh sát chờ tra hỏi.
“Tôi muốn giúp đỡ 2 đứa bé này nhưng cảm thấy thật sự quá sức mình. Làm sao để giúp đỡ?Và bằng cách nào?Tôi thật sự rất bối rối…Tôi đã làm những điều tốt nhất có thể rồi nhưng sức người thì có hạn. Vậy nên tôi kêu gọi sự giúp đỡ từ mọi người. Nếu ai quan tâm xin vui lòng gợi ý giúp tôi cách giải quyết vấn đề. Hãy gọi cho tôi qua số điện thoại 13736002217″
Ngày 10 tháng 11, Do tính chất nghiêm trọng của các vết thương người cha đã gây ra cho chúng, các cơ quan hữu quan đã liên lạc với trung tâm từ thiện tại địa phương gửi các em ở đó tạm thời để chăm sóc và đánh giá mức độ. Người cha có thể bị truất quyền nuôi dưỡng con mình và số phận của 2 đứa trẻ đang chờ được kết luận.

Jiangbeicicheng, sau cánh cửa sắt này là cuộc sống của 2 đứa trẻ. Cuộc sống của chúng thậm chí còn hơn cả chết, cơ thể chúng chằng chịt các vết roi, vết cắt. Chúng luôn phải sống trong sự sợ hãi. Trong mắt chúng thì người bố thật sự là một con quái vật.

Cửa trước luôn đóng chặt,tôi chỉ có thể luồn vào từ cửa sổ phía sau, nơi là nhà của 2 đứa trẻ.

Tôi không bao giờ có thẻ quên được khuôn mặt đầy máu và ánh mắt cầu cứu của chúng.


Tuổi thơ là thời gian đẹp nhất của mỗi con người, ngập tràn hạnh phúc,chơi đùa,được thương yêu và đầy ắp những ước mơ hoài bão tương lai. Thế nhưng trong mắt của đứa trẻ 5 tuổi này thfi tuổi thơ khôgn hề tươi đẹp. Hằng ngày khuôn mặt của em phải thường xuyên ăn những cái tát, bụng thì chịu những cú đấm và tay chân thì bị quất bởi những làn roi. Tuổi thơ nhìn ngắm bạn bè chơi đùa vui vẻ trong khi mình thì bị giam cầm trong những song cửa suốt ngày

Khi vào đựoc bên trong, tôi không thể tin được vào mắt mình rằng đây là ngôi nhà hay là chốn tra khảo tù nhân.Máu vương vãi khắ nơi, có chỗ còn mới , có chỗ thì đã khô.


Trên mình đứa trẻ phủ đầy những vết thương. Vết mới vết cũ chằng chịt với nhau.





Kiểm tra tổng quát.








Những ngón chân này đã bị cắt bởi những que kim và kéo. Khi thấy cảnh này tôi đã khóc rất nhiều. Tôi không thể giúp gì được cả, tại sao ại có những cảnh khủng khiếp như thế này!





















Tôi hỏi: Tại sao anh lại đánh chúng hằng ngày? Hắn: Tại tôi hỏi mày bao nhiêu tuổi mà nó khôgn biết nên tôi mới giận lên đánh nó. Tôi hỏi: Anh ghét chúng ư? Hắn: không.tôi yêu chúng lắm. Vì yêu chúng nên tôi mới đánh



Sau khi cởi đồ và lau sạch các vết thương gây ra bởi dao, nĩa, chổ, gậy…nữ y tá đã khóc rất to.




Chúng ta luôn nói trẻ em là những bông hoa của quốc gia nhưng những đứa trẻ bị bỏ quên này thì sao?những bông hoa tủi nhục ư? Còn ai phải có trách nhiệm giải thích việc này hay chỉ mỗi mình người cha mà thôi?
Offshore Jones Act Counter